1

Di sản Hồ khiến cho Việt Nam không thể hội nhập giòng sống văn minh

Lột mặt nạ đạo đức giả, lột truồng hào quang thần thánh của đám văn nô, bồi bút, trí nô hư cấu vẽ vời, hiện ra lồ lộ nhục thân đầy lông lá của loài thú đội lốt người với bộ mặt gớm ghiếc, nanh vuốt đầy máu me như loài quỷ truyền kiếp – một loài quỷ đỏ có đặc tính hút máu và sống trên những xác người của tên cộng sản quốc tế Hồ Chí Minh, hẳn ai ngó qua cũng phải nhờm tởm, buồn nôn.

Mày mò lần giở từng trang sách, từng bài viết về Hồ Chí Minh của báo lề dân lẫn lề đảng, trên báo giấy lẫn báo mạng của thời tin học… Chắc chắc ai đọc Hồ, hẳn là phải ghê sợ bóng dáng ma quái kinh dị Hồ Chí Minh và bảo đảm những ai tìm hiểu về Hồ sẽ nhận ra. Hồ không chỉ đáng sợ trong lúc sống mà còn dễ sợ hơn trong lúc chết. Nghĩa là lúc còn sống, Hồ là tên tay sai ngoại hạng, lừa thầy phản bạn, độc ác với đồng loại, tàn nhẫn với tình nhân với vợ con. Miệng lưỡi ác ôn, tráo trở lật lọng, vô đạo đức, biến trắng thành đen đổi đen thành trắng, giết người không gớm tay. Với thành tích bán trời không mời thiên lôi đó, Hồ đích thị là loài quỷ dữ, không loa đài nào có thể bưng bít hay che giấu hoặc ngụy biện được trong thời đại thông tin này.

Lúc xưa bộ mặt thật, bản chất thật của con ác quỷ Hồ Chí Minh đã bị loa đài tuyên giáo cộng sản Việt Nam bưng bít và được cả bộ máy cộng sản quốc tế, có tình báo Hoa Nam đánh bóng lắp ráp bằng chiêu thức lừa bịp thượng thừa biến tên đại gian ác thành “cha già dân tộc” thành “thánh của dân tộc” bắt cả nước học tập, làm theo những thứ xấu ác đầy “phi phản” như: phản thầy, phản động, phản quốc… phi nhân tính, phi nhân bản, phi thú phi cầm… nhưng lại được đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam “định hướng”, “cưỡng bức” cả nước học tập, làm theo dưới nhãn mác hào nhoáng gọi là tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh.

Thời nay nhờ vào công cụ truyền thông hiện đại, chỉ có một bộ phận rất nhỏ không biết lẫn nhắm mắt, bịt tai không chịu biết, những thứ được gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh, thật ra là phi tư tưởng và những cái được gọi là đạo đức Hồ Chí Minh thực chất là vô đạo đức, là dối trá ác độc, là dựng chuyện tố điêu hại người, cổ vũ tính ác, tôn thờ quỷ ma, đấu cha tố mẹ, phá đạo hại đời…

Giờ đây Hồ chết đã lâu nhưng xác Hồ vẫn còn nằm đó và hạt giống ác “cháu ngoan” Hồ gieo trồng như nấm độc sau mưa nẩy mầm phát triển tràn lan, hủy hoại môi trường xã hội, phá nát cuộc sống thiện lành của con người, tàn dân hại nước nhưng những đứa cháu ngoan được Hồ trồng, được Hồ rèn luyện giáo dục dạy dỗ, đã bị tẩy não, nhồi nhét những điều độc ác, dối trá bịp bợm nên không còn phân biệt được phải trái, đúng sai, đạo đức vô đạo đức và chúng cứ đinh ninh rằng những thứ dối trá, hư cấu về Hồ do đảng nhồi nhét, lâu dần ngộ nhận, ngỡ điều bịa đặt là sự thật Hồ Chí Minh.

Những ai vượt qua nỗi sợ nói lên sự thật Hồ Chí Minh khác với hình ảnh thánh thiện, xuất quỷ nhập thần, thần bí ma quái do bộ máy loa đài của đảng, nhà nước tuyên truyền bịa đặt, là y như rằng có một bộ phận không nhỏ nhốn nháo, nhào ra sừng sộ thể hiện tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh, chửi bới lảm nhảm như kẻ tâm thần, bại não lâu năm hết thuốc chữa.

Đây là tư tưởng, đạo đức đặc thù đậm chất Hồ Chí Minh.
Đây là tư tưởng, đạo đức đặc thù đậm chất Hồ Chí Minh.

Thật ra những đứa cháu ngoan này chỉ là công cụ và công cụ cào cấu cắn sủa như thế vẫn chưa tai hại bằng những đứa công cụ côn an, côn đồ. Bọn này thể hiện rõ nhất bản chất man rợ truyền thừa của Hồ Chí Minh. Nghĩa là chúng không còn tính người nữa, chúng chỉ làm theo lệnh trên giao và chúng có thể lạnh lùng xuống tay đánh đập gây thương tích nghiêm trọng lẫn đánh chết người không quen biết, không thù oán mà những ai còn tính người không cách chi xuống tay tàn độc như thế được…

Những người dân bị bắt bớ hành hung, bách hại này có tội lỗi gì cho cam? Họ chỉ dám tố cáo tham nhũng, sai phạm của quan chức, chỉ dám đòi hỏi quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc… những quyền chính đáng mà mọi người sinh đều được hưởng.

Bọn công cụ côn an, côn đồ này cũng nhuần nhuyễn nghiệp vụ đạo đức cướp bóc, tố điêu của Hồ Chí Minh, nghĩa là chúng sẵn sàng sử dụng bạo lực cưỡng cướp, sử dụng nhục hình, tra tấn dã man, dụ cung, bức cung, mớm cung, ép cung như thời trung cổ để buộc người vô tội phải nhận tội. Thậm chí là chúng ép nạn nhân nhận tội chết thế cho “đồng bọn tội phạm” của chúng, như một số tử tội được thoát án tử nhờ vào những vụ việc phát hiện vô tội ngẫu nhiên rất tình cờ. Cũng như nhờ vào tính kiên trì của những bà mẹ, người vợ Việt Nam có trái tim bao la quyết tâm phá án oan sai cho con mình, chồng mình cùng với cộng đồng xã hội trong ngoài nước không vô cảm lên tiếng, vào cuộc hỗ trợ như trường hợp tử tội Nguyễn Thanh Chấn, Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng…

Theo loa đài của đảng lu loa, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa do Hồ dựng nên, là nhà nước dân chủ của dân, do dân, vì dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân nhưng thực chất nhà nước do Hồ dựng nên chỉ thể hiện bản chất công cụ man rợ của Hồ. Những đứa man rợ này do Hồ giáo dục, rèn luyện gây tội ác mang đậm dấu ấn Hồ đã trở thành phổ biến trong não trạng cán bộ, đảng viên các cấp cơ quan, ban ngành của đảng, nhà nước. Chính xác là nó hiện hữu trong tư duy, nhận thức của con thú công cụ cán bộ, đảng viên quan chức các cấp của đảng, nhà nước độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam.

Tệ hại hơn nữa là đám công cụ do Hồ giáo dục, rèn luyện phục vụ làm tên lính xung kích đánh thuê cho Nga -Tàu trước kia và xây dựng chủ nghĩa xã hội hoang tưởng trên nền tảng vĩ cuồng hiện nay. Những tên cộng sản công cụ không còn là người nữa, chúng là bầy quỷ hoang tưởng, vĩ cuồng, là bản sao của quỷ vương Hồ Chí Minh. Nói cách khác bầy quỷ do Hồ nuôi trồng, phát tán cũng độc ác bạo tàn, gian manh tráo trở, lừa thầy phản bạn, bất nghĩa bạc tình và có phần trội hơn Hồ Chí Minh ở mặt bán nước cầu vinh, tàn dân hại nước, ngu xuẩn dốt nát.

Chúng cứ nhắm mắt bịt tai bám miết con đường tay sai ngoại bang mà Hồ theo đuổi từ thế kỷ trước, thế kỷ của vô sản thế giới đoàn kết lại làm cách mạng giải phóng nô lệ, áp bức bất công, xây dựng thiên đường xã hội chủ nghĩa, tiến lên thế giới đại đồng…

Ngày nay chỉ có những kẻ mù mới không thấy, những kẻ điếc mới không nghe, những kẻ thiểu năng mới không biết những mục tiêu của Hồ hô hào, rèn luyện, giáo dục cán bộ đảng viên cộng sản trở nên mù quáng, mê muội chủ nghĩa Mác Lê, chủ nghĩa xã hội, đảng là đạo đức văn minh, cán bộ là đầy tớ của nhân dân, dân chủ là cho dân mở miệng… Tất cả những điều Hồ hô hào đôn đốc tổ chức xây dựng đã trở thành thảm họa vì nó đích thực là mục tiêu hoang tưởng của những kẻ vĩ cuồng mang tên cộng sản.

Cụ thể của chứng hoang tưởng, vĩ cuồng mang đậm dấu ấn tư tưởng không có gì… và đạo đức vô đạo đức của Hồ Chí Minh, được hiển lộ trong các lời phát biểu “ầu ơ ví dầu” của các cấp lãnh đạo cộng sản Việt Nam đọc được như sau:

“…Chúng ta cũng đã nghĩ đến việc lấy lại, nhưng hiện nay thì chưa thể thực hiện được thì đời con cháu chúng ta sẽ làm việc đó. Bà con cử tri cũng hiểu cho các đồng chí lãnh đạo, không phải lúc nào chúng ta cũng hô hào đánh nhau. Hiện đã có phương án, giải pháp cho vấn đề Biển Đông. Khi cần chúng ta sẽ ra Nghị quyết và đã ra thì Nghị quyết phải có hiệu lực…” (Thượng tướng Huỳnh Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch Quốc hội.)

“…Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc. …”(Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.)

“…Năm nay không xong thì năm tới, mười năm này không xong thì mười năm sau, đời ta không xong thì đến đời con cháu…” (Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.)

“…Một đất nước 69 năm trước không có tên trên bản đồ thế giới, nay mỗi năm xuất khẩu khoảng 20 tỷ USD nông, lâm, thuỷ sản; xuất khẩu điện thoại cũng tương tự. Tất cả đều là nhờ giáo dục…” (Giáo Sư Nguyễn Thiện Nhân, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam.)

“…Tôi mong muốn có chương trình khi học sinh đã trưởng thành, trở thành công dân phải có bằng lái xe ô tô, nghĩa là phải đào tạo ngay trong nhà trường chứ không phải tốt nghiệp ra trường rồi mới đi học lái xe như hiện nay….” (Giám đốc Công an thành phố Hà Nội – Đại Biểu Quốc Hội đoàn Hà Nội Nguyễn Đức Chung)

“… Phải bình tĩnh tỉnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định…” (Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.)

Cảnh ăn mừng tái cử chức tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng.
Cảnh ăn mừng tái cử chức tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng.

“…Chúng ta không quan niệm cơ chế thị trường trong công tác tổ chức cán bộ nên mới sinh ra chạy chức, chạy quyền…Chúng ta không thừa nhận nên mới để nó chạy ngầm để rồi phê phán. Thậm chí còn phê phán cả tư tưởng chạy chức, chạy quyền. Thử hỏi trên trái đất này có ai không muốn chức quyền?…” (PGS.TS Nguyễn Hữu Tri, nguyên là Viện trưởng Viện Khoa học hành chính, Trưởng khoa Quản lý hành chính, Học viện hành chính Quốc gia.)

“…Trong ba năm qua, tham nhũng không tụt không tăng có nghĩa là có tính ổn định. Chúng ta chưa đạt được kết quả như mong muốn là từng bước đẩy lùi tham nhũng…” (Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh.)

“…Một trong số các thiết bị nói trên được dán tem ghi sản xuất tại Trung Quốc, nhưng có giấy chứng nhận xuất xứ tại Đức và nguyên nhân là do vấn đề toàn cầu hóa…”(Ban quản lý dự án sở y tế Hà Nội.)

“…Nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu rưng rưng khi hát quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh…”(Phó thủ tướng Vũ Đức Đam.)

“…So với quy định, loại nhiều nhất cũng chỉ cao hơn 2-3 lần. Mức này là cực kỳ an toàn và người tiêu dùng đã sử dụng số hoa quả mà chúng tôi phát hiện nhiễm độc vẫn đang còn rất an toàn…”(Cục trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật Nguyễn Xuân Hồng.)

“…Sẽ không có bao che, mà công khai, minh bạch nguyên nhân. Trách nhiệm của ai sẽ xử lý người đó. Lỗi của vắc-xin thì xử vắc-xin; lỗi do người tiêm, xử người tiêm; lỗi do kỹ thuật xử lý kỹ thuật…” (Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến.)

“Quốc Hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai?…” (Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng.)

“…Đây là một đường cong mềm mại để chuyển tiếp từ chỉ giới đường đỏ từ phía Bắc dần xuống phía Nam. Vấn đề này được Luật Xây dựng cho phép khi cụ thể hóa các nghiên cứu để tiến tới giải pháp chỉ giới đường đỏ xây dựng đường giao thông…”(Phó Giám đốc Sở QHKT Hà Nội.)

“…Cơ quan điều tra Việt Nam được coi là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới. Quá trình điều tra của Việt Nam rất nhanh…” (Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền.)

“…Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ, bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ nên chúng ta phải xem xét, tỉnh táo, sáng suốt…” (Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.)

“…Đương nhiên kinh tế nhà nước phải chủ đạo, không thể để tư nhân làm chủ đạo, không thì ai lo an sinh xã hội…” (Chủ nhiệm Văn Phòng Quốc Hội Nguyễn Hạnh Phúc.)

“…Có ai đánh đâu, họ tự lao đầu vào gậy đấy chứ!… Tôi và các Thứ trưởng Văn hóa, Thứ trưởng Giao thông có mặt ở hội Gióng rất lâu nhưng không thấy hỗn chiến, đánh nhau nào…” (Ông Nguyễn Khắc Lợi, phó giám đốc Sở Văn hóa, thể thao và du lịch Hà Nội.)

Những lời phát biểu của các ông bà lãnh đạo trung, cao cấp của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam vừa trích dẫn, có cả lời của ông tổng bí thư đảng cộng sản Nguyễn Phú Trọng và lời của ông Trọng, thú thật không khác lời thoại của các diễn viên hài! Trong các lời phát ngôn của các lãnh đạo trung, cao cấp vừa kể, có những phát ngôn ngu ngơ như kẻ tâm thần, rất xứng đáng làm cháu ngoan Hồ Chí Minh và một lô một lốc lời phát ngôn vừa dẫn chỉ là một số rất nhỏ trong tổng số phát ngôn đậm chất kế thừa tư tưởng không có gì và đạo đức vô đạo đức của di họa Hồ Chí Minh.

Qua các lời phát ngôn tiêu biểu của các lãnh đạo các ban ngành chuyên trách chính yếu của đảng, nhà nước bao trùm các công tác xây dựng, phát triển kinh tế, xã hội, văn hóa, giáo dục, y tế, giao thông, luật pháp, nhân dụng, năng lượng, môi trường, an toàn thực phẩm… không khó để cho mọi người biết tại sao Việt Nam không chịu phát triển mà cứ mãi tụt hậu so với mặt bằng phát triển chung của nhân loại và có nguy cơ tụt hậu, nếu không nói là thua cả hai nước đàn em Miên, Lào!

Thế nhưng những tên lãnh đạo đảng cộng sản đương thời cứ kiên trì ôm chặt tư tưởng không có gì và khư khư rao giảng đạo đức vô đạo đức của Hồ Chí Minh, rồi loay hoay không lối thoát trong vũng lầy Mác – Lê, chủ nghĩa xã hội, độc quyền lãnh đạo, độc tài toàn trị và ngu xuẩn tập trung nguồn lực, phung phí tài nguyên quốc gia, tô son trét phấn cho cái thây ma chứa nhiều trùng độc đã lây nhiễm tràn lan trong môi trường sống yêu thương đặc thù Việt Nam và ngăn cản Việt Nam tiến lên, hội nhập vào giòng sống văn minh của thế giới đương đại.

3 cảm nghĩ về “Di sản Hồ khiến cho Việt Nam không thể hội nhập giòng sống văn minh”

  1. TRU QUY SATAN

    TA QUYEN CS

    HcM HtC TdT:3 Tau ac on

    Vc u-me suy ton ta-quyen

    Cuop chinh quyen TTK nhan tien

    Tap doan cong-phi vit-nem bua liem

    Tay sai Mac Le-nin Tau O

    Chu nghia CS ma-co bat nhan

    Gio”G”den chung lia tran

    Vi-ci Tau cong tram phan DIET vong.

    Dan-Tri.

    Like

  2. Bó Đầu

    Nhận có vài tác giả “bàn luận” về chuyện: tiến lên theo hình xoắn ốc / trôn ốc của chủ nghĩa cs” mà nhiều ông bình vôi, các cụ bắc … lượm lên, ướp ngũ vị hương “made in china”, xào đi nấu lại từ mấy thùng rác của nhân loại , làm tôi nhớ lại một chuyện khá “buồn cười” và đáng suy gẫm về nền giáo dục với “tự do suy nghĩ & suy nghĩ với cái đầu bị bó” của học sinh / sinh viên của 2 miền Nam Bắc lúc đó.

    Sau 1975, thì quân, cán, chính VNCH bị gạt vào trại cải tạo, hình như “học tập chính trị” là thường xuyên sau khi cả ngày “lao động là vinh quang cho tù nhân”. Tôi nghe kể chuyện nhiều tù nhân VNCH vô tình hay hữu ý “hỏi bí” (làm cho các cán cuốc giảng chính trị bí đái) đã bị “phạt trả thù” rất dã man. Tôi không có kinh nghiệm & trải nghiệm trực tiếp. Vì tôi không thuộc vào “tầng lớp” này, lúc đó tôi còn “nhỏ”, còn là sinh viên (năm 2 / 19 tuổi) nên chỉ “nghe, đọc” để mở rộng tri thức, bỏ túi những kinh nghiệm sống của người khác thôi. Ai thích thú thì có thể “google” để xem những câu chuyện “học chính trị với cán vẹm” mà “cười ra nước mắt” và “đau lòng” cho vận số của dân tộc Việt Nam .

    Ông Einstein, dù không có “may mắn” được “học tập” với vc, nhưng ông ấy đã nhận xét trước khá lâu, như ở dưới và RẤT ĐÚNG cho vc. Phải công nhận, Einstein đúng là một bậc thiên tài trong nhiều lãnh vực.

    Einstein nói: “Tôi biết, có hai việc không có giới hạn (infinite) là vũ trụ và sự ngu dốt của con người (human stupidity)” . Và đa số người theo Việt cộng, như thấy trước mắt, là những điển hình của “ngu không giới hạn” khá rõ nét của loài người “human stupidity”.

    Trở lại chuyện “phát triển như hình xoắn ốc”

    Phần học sinh/ sinh viên (Sài gòn) sau 4/ 1975, thì cũng bị lùa đi học chính trị ở các rạp hát (xi- nê, cải lương, hát bội / hồ quảng ..) và các giảng đường lớn của các đại học bị bỏ trống lúc đó. Các khóa học thường kéo dài từ 1 tháng đến 3 tháng. Tôi “chán & nản” nhất là giờ thảo luận tổ… vì cứ phải ngồi nghe “cò mồi đoàn viên cs mớm ý” và những sinh viên đang tập tành làm VẸT lặp lại . Cái cảm giác “chán ngấy” tương tự như lúc đang phải/ bị ăn “cơm nếp thiu”. Nên hầu hết các tiết mục thảo luận , tôi chỉ im lặng nghe & nếu bị chỉ tên phát biểu thì 99.9 % là “đồng ý & nhất trí” với bạn x, y, z … về cái chi chi các bạn ấy đã nói .. cho nó “ngắn & gọn” & “không bị trật đường rầy”.

    Nhưng rồi việc gì “đến thì cũng đến”, có một hôm tôi nghe “giảng” về mẫu hình / hình thức tiến hóa lên xhcs như hình xoắn ốc / xoáy ốc /trôn ốc … Và chủ nghĩa cs là cái đỉnh cao . Tôi không nhịn được nữa nên giơ tay “xin hỏi / phát biểu ý kiến – loại théc méc-“. Thế thì xã hội loài người sẽ phải dừng lại ở “ĐỈNH CAO” (nhỏ & hẹp) của chủ nghĩa cs vì không còn “điểm cao” nào hơn “đỉnh cao” nữa? Ngoại trừ, việc bay vào vũ trụ & biến mất tiêu hoặc phải bị rớt xuống đất lại vỉ phải tuân theo “hấp lực của trái đất/ gravity force”. Và theo luật VÔ THƯỜNG (thì mọi vật đều phải biến đổi trong từng “sát na” -một đơn vị để đo lường thời gian theo đạo Phật- . Nhưng chú ý, luật “vô thường” không phải là luật riêng đạo Phật đâu nha!). Vì vậy, tôi đã có thắc mắc là : CUỐI CÙNG CHỦ NGHĨA CS SẼ ĐI VỀ ĐÂU (theo lời giảng nghĩa)? Sẽ bay vào không gian và biến mất tiêu (như chuyện thần tiên / tiên đồng, tiên nữ/ tiên ông, tiên bà / tiên nâu …) HAY sẽ rớt xuống, trở lại mặt đất và lại “hì hục bò lên & rồi rớt xuống ” nữa? Nói theo cách khác, MỘT là chủ nghĩa cs là câu chuyện thần tiên (không tưởng); HAI là chu kỳ tiến hóa của chủ nghĩa cs – như đã giảng dạy – đầy dẫy những sự mâu thuẫn & nghịch lý, thậm chí còn “vô lý” . Nói nôm na là “cái bánh vẽ” (và vẽ hoài, hơn 70 năm rồi cũng chưa xong – như dân Việt nam đang trực diện / đối mặt hôm nay).

    Sau cái ngày “cóc trẻ miền Nam mở miệng” hôm ấy … tôi bị sắp vào loại “chậm tiến” & bị cho xuống cấp “cao đẳng / cẳng đau” khi mãn khóa học (1977) thay vì tốt nghiệp “đại học – học đại” như các anh chị “vẹt” -tiến bộ- khác. Thêm một thời gian sống với cccc, với quá nhiều chuyện “không thể tiêu hóa nỗi” của xhcnVN (xấu hổ cho người Vì Ngu), tôi quyết định nghe & làm theo lời của cái cột đèn: “chặt bỏ cái cẳng đau” và “ra khơi”. Là một trong những người may mắn, đến được bến bờ tự do và được sống như 1 “CON NGƯỜI” cho đến hôm nay.

    Nhân tiện, xin chân thành cảm ơn lòng nhân đạo của dân chúng đất nước tạm dung , dù không phải là đồng bào nhưng đối xử “tốt hơn gấp nhiều lần” so với “đồng bào việt cộng” của tôi.

    TDNB

    Like

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s